BÌNH AN
MINH
NIỆM
Nguồn:
Báo Giác Ngộ 484
Đánh
máy: Huỳnh Hoa – Liên Hoa
Tâm
an hay cảnh an
Khi ý thức được giá trị hạnh phúc chỉ luôn có mặt trong thực
tại, ta mới chấp nhận dừng lại cuộc dong ruổi đi tìm kiếm và
nắm bắt những gì thuộc về tương lai. Như ăn cơm mà cảm thấy
ngon, ngắm bình hoa mà cảm thấy đẹp, ngồi bên người thương
mà cảm thấy ấm áp là chứng tỏ tâm của ta đang an ổn, đang
giữ được mức quân bình, đang ý thức rõ ràng những giá trị
hạnh phúc mà mình đã từng nâng niu và gìn giữ. Mặc dù cuộc
sống là luôn đi tới, ta cũng không ngừng vận động và sáng
tạo, nhưng đó cũng vì nhu cầu thiết yếu để tồn tại, hoặc có
thêm chút hương vị mới cho vui, hay để góp thêm bàn tay xây
dựng cuộc đời, chứ những điều kiện của hạnh phúc thì ta đã
có trong hiện tại rồi.
Vấn đề là ta có nhìn ra chúng là điều kiện của hạnh phúc hay
không? Tại vì cũng có những lúc ta ăn cơm không cảm thấy
ngon, ngắm bình hoa không cảm thấy đẹp, ngồi bên người
thương không cảm thấy ấm áp. Và ta hay có khuynh hướng đổ
thừa tại thức ăn, bình hoa hay người ấy, chứ ít khi nào ta
chịu nhìn lại mình để thấy tâm của mình đang có khó khăn, có
thể nó đang rơi xuống một vị trí rất thấp nên không còn khả
năng quan sát hay nhận xét giá trị thực tại một cách nhạy
bén và đúng đắn nữa. Đó là tình trạng tâm bất an, đang bị
vướng kẹt hoặc bế tắc ở vùng nào đó trong tâm chứ không phải
tại hoàn cảnh.
Thông thường tâm ta gắn kết chặt chẽ với hoàn cảnh, khi hoàn
cảnh có xảy ra vấn đề gì thì tâm ta đều bị lãnh đủ. Tại vì
ta đặt quá nhiều niềm tin vào hoàn cảnh, ta cho rằng ta chỉ
thật sự hạnh phúc khi nắm bắt được cái này cái kia từ những
điều kiện thuận lợi bên ngoài. Giờ phút nào ta chưa toại
nguyện, hoàn cảnh xảy ra hoàn toàn trái ngược với những mong
cầu thì tâm ta không thể nào an được. Cho nên ta thường mơ
hồ về bản chất của hạnh phúc, không biết nó có thật hay chỉ
là một thứ ảo ảnh, vì nó cứ chợt gần chợt xa, chợt hiện chợt
ẩn, chợt có chợt không. Hạnh phúc mà còn bị điều kiện hóa,
còn lệ thuộc vào sự may rủi của hoàn cảnh, còn nằm trong sự
ảnh hưởng quá lớn của đối tượng khác thì hạnh phúc đó không
thật sự là của ta, ta không thể kiểm soát hay giữ nó mãi
được. Tuy hạnh phúc ấy có thật nhưng bản chất của nó là tạm
bợ.
Mà làm sao ta có thể kiểm soát được mọi hoàn cảnh, làm sao
ta có thể bắt mọi thứ phải theo ý mình thì mình mới toại
nguyện? Đó là một ý niệm rất ngây thơ, vì bất kỳ một sự vật
hay hiện tượng nào trong trời đất này đều xảy ra theo
nguyên tắc của duyên sinh và nhân quả, mà tâm thức chưa vượt
tầm của con người sẽ không thể nào tiên đoán chính xác được.
Người xưa hay nói muốn thành tựu việc gì cũng phải dựa vào
ba điều kiện lớn: thiên thời, địa lợi, nhân hòa. Thiên thời
là năng lượng của vũ trụ có sẵn sàng hiến tặng cho ta để
cùng ta làm nên việc ấy hay không? Địa lợi là tình trạng xã
hội như kinh tế, văn hóa, an ninh, chính trị … có thích hợp
để ta thực hiện kế hoạch to tát ấy không? Nhân hòa là mọi
người có chấp nhận và ủng hộ ta không, hay là chống đối?
Thiếu một trong ba điều kiện đó thì ta không thể thành công
được. Có khi những điều kiện trong ta đã sẵn sàng rồi, tài
năng và bản lĩnh có thừa, nhưng điều kiện bên ngoài không
thuận lợi thì ta cũng đành chịu. Và cũng có khi điều kiện
bên ngoài đã đầy đủ cho ta rồi nhưng chính trong ta lại
thiếu thốn, thiếu đức thiếu tài, thì cũng không thể làm nên
sự việc, hoặc thành tựu rồi thì lại sớm vỡ tan. Vậy mỗi khi
ta đặt ra mong muốn gì thì cũng phải biết nhìn trong nhìn
ngoài cho cẩn thận. Cái mà ta có thể kiểm soát được chỉ là
chính ta thôi, còn hoàn cảnh thì ta phải dùng tới hai chữ
“hên xui”.
Nhiều khi trong cái xui nó lại chứa cái hên, và nhiều khi
trong cái hên nó lại mang theo cái xui. Điều này có liên
quán đến cách ta sử dụng những điều kiện hên xui ấy như thế
nào, nghĩa là chính năng lượng tốt hay xấu trong ta sẽ thích
ứng và gắn kết với điều kiện tốt hay xấu của hoàn cảnh hay
của đất trời. Cho nên khi sự việc bất thành thì ta đừng có
lo lắng hay khổ tâm, đừng gắng gượng chạy tìm mọi phương
cách để thay đổi nó, vì ta sẽ không bao giờ làm được hoặc
nếu làm được thì cũng rất mong manh. Thái độ không ngoan
nhấy là hãy trở về kiểm tra lại năng lượng của mình, mà năng
lượng tốt hay xấu của ta do chính tâm ta sản xuất ra, vậy
thì, nuôi dưỡng và giữ gìn những phẩm chất trong tâm quan
trọng hơn là nắm bắt hoàn cảnh. Khi tâm an thì cảnh sẽ an.
Như vậy trước nay những khi ta có được trạng thái tâm an
chính là do hoàn cảnh rất thuận lợi hay những người chung
quanh rất dễ thương với ta. Nói cách khác là ta được toại
nguyện nên tâm không còn khắc khoải mong cầu hay ray rứt
kháng cự điều gì nữa. Ta hoàn toàn chấp nhận những gì mình
đang có trong hiện tại. Nhưng một khi điều kiện may mắn ấy
không còn nữa, nó suy giảm hay thay đổi đột ngột, nên ta dễ
dàng hụt hẫng và trở thành nạn nhân của khổ đau. Vậy nên ta
hãy thường xuyên kiểm tra lại thực chất tâm an mà mình đang
có, coi chừng nó đang bị điều kiện hóa, nó không phải là của
ta. Cũng như ta hãy nhìn lại tâm bất an của mình, có phải nó
đang bị hoàn cảnh tấn công hay không làm cho ta thỏa mãn?
Hãy tìm cách buông bỏ thái độ bám víu ấy đi. Nên nhớ cái gì
mà do hoàn cảnh đem tới là có thể đổi thay, nó chỉ có giá
trị nhất thời mà thôi.
Tâm an
cảnh sẽ an
Khi tâm bình an thì những hạt giống tốt lành trong ta mới có
cơ hội phát triển. Tại vì thường ngày ta hay sống bằng cảm
xúc, bằng những phản ứng bảo vệ cái tôi ích kỷ của mình, nên
nó che khuất những hiểu biết sâu sắc mà ta vốn có. Khi mặt
hồ tâm phẳng lặng và trong suốt thì ta mới thấy hết những gì
đang ẩn tàng trong chiều sâu tâm thức, lúc ấy ta mới biết
mình nên là gì hay không nên làm gì để mình có thể chế xuất
ra những năng lượng tốt. Nói cách khác, lý trí là thuộc tính
của tâm an và cảm xúc là thuộc tính của tâm bất an. Nếu biết
cách giữ cho tâm an thì ta sẽ luôn hài lòng và sẵn sàng chịu
trách nhiệm cho mọi hành vi cử chỉ của mình. Và điểu đó có
nghĩa là khi tâm bất an thì ta đừng nên quyết định hay làm
bất cứ điều gì, chắc chắn ta sẽ hối tiếc sau này.
Khi tâm an ta sẽ nhìn nhận lại vấn đề ở một tầng hiểu biết
khác. Ta không còn thấy sự việc bất thành hay đổ vỡ kia là
điều quá kinh khủng, không còn thấy thái độ khó chịu hay lầm
lỗi của người kia là đáng phải trừng phạt nữa. Cho nên khi
tâm an thì ta không còn muốn thay đổi hoàn cảnh, ta có một
khả năng chấp nhận có thể chấp nhận mà không thấy khó khăn
hay đau đớn gì. Ta đã từng thấy có những người trông rất an
ổn và vui vẻ, mặc dù trong họ đang có những mất mát rất lớn
lao. Không phải họ cố che đậy để trình diễn trước mọi người,
mà chính nhận thức và dung lượng trái tim của họ đã giúp họ
ôm ấp được hoàn cảnh. Đó là những người không đặt hạnh phúc
của mình quá nhiều vào sự toại nguyện từ bên ngoài, nên khi
hoàn cảnh bất toại thì họ không dễ bị khổ đau.
“Tâm bình thế giới bình”, khi tâm bình an thì năng lượng đó
sẽ lên đường để xâu kết với những năng lượng bình an khác
trong những con người hay trong vũ trụ này, nó có thể trở
thành một hiệu ứng dây chuyền nếu điểu kiện đủ cho nó xảy ra.
Và khi tâm an thì ta nhìn đâu cũng thấy an, tuy đối tượng
kia hay cả thế giới này còn nhiều biến động và phiền toái,
nhưng ta vẫn không bị dìm xuống hay khổ đau theo, trái lại
ta còn muốn trải lòng ra giúp đỡ. Cho nên thái độ khôn ngoan
của một người biết sống là ta hãy luôn ưu tiên giữ gìn tâm
bình an của mình, thà chịu để cho hoàn cảnh hư hao chứ nhất
định ta không rao bán linh hồn của mình. Ai đã trải nghiệm
nhiều năm trong cuộc đời đều cũng thấm thía chỉ có sự thanh
thản và bình an trong tâm hồn mới là khát khao lớn nhất của
con người.
Trong quá khứ ta đã từng sống thiếu tỉnh thức và hiểu biết,
vì để nắm bắt những nhu cầu hưởng thụ cao cấp từ vật chất
đến sự công nhận của người đời mà ta coi rẻ tâm hồn mình,
đem tâm hồn mình ra cho hoàn cảnh hay kẻ khác giày xéo. Ta
sẵn sàng nổi giận, hờn ghen, nghi ngờ, kỳ thị, độc tài, hơn
thua và cả thù hận để có được cái này cái kia mà thực chất
chỉ là những thỏa mãn cảm xúc. Ta chưa bao giờ có cơ hội để
nhìn kỹ lại tâm mình, trừ phi bị thất bại hay mất mát chua
cay, nhưng đó là những lần quay về muộn màng và choáng ngộp
với những đống tàn tro. Kết quả thường là buồn chán và tuyệt
vọng chứ chưa bao giờ có một chương trình thanh tịnh hóa tâm
hồn cho nghiêm túc.
Thôi ta về đi, về thu xếp lại những bề bộn trong tâm hồn,
đừng tiếp tục lao tới phía trước để nắm bắt hay chứng tỏ gì
thêm nữa. Chỉ khi nào tâm hồn ta lắng dịu, không còn những
khắc khoải mong cầu hay chống đối, biết chấp nhận và tùy
thuận theo hoàn cảnh, ý thức giữ tâm hơn là giữ cảnh, thì ta
mới nếm được chất liệu thảnh thơi và hạnh phúc chân thật.
Nếu trong giai đoạn đầu rất khó giữ tâm trước hoàn cảnh trái
nghịch, ta hãy tạm thời tìm cho mình một không gian đủ an
ninh để tịnh dưỡng tâm hồn. Một con thú khi bị trúng thương
thì nó lập tức rút về hanh để liếm láp vết thương vì nó biết
cơ thể nó có khả năng tự chữa trị, nếu nó không kiềm chế nổi
cơn thèm khát mà tiếp tục ra ngoài săn mồi thì sẽ bị kẻ khác
tấn công hay chính vết thương ấy sẽ hủy diệt nó. Vì vậy biết
lúc nào cần phải quay về nuôi dưỡng hay chăm sóc tâm hồn
mình, sẵn sàng rời xa những hào quang hấp dẫn từ cuộc sống
thì đó mới đích thực là kẻ trí.
phatphap.wordpress.com & phatphapdaithua.com