|
Bệnh
tâm thần và Thiền định
Dr.
Dhananjay Chavan
Dịch giả: Mỹ
Thanh
Hiện nay, thế giới đang có sự
rối loạn, không hiểu biết, tranh cãi về bệnh tâm thần, thiền
định và sự liên hệ giữa hai đề tài nầy. Các chuyên gia về sức
khoẻ thể chất và tâm thần cũng không hiểu rõ phạm vi nghề nghiệp
của họ. Họ cũng không hiểu cái gì là thiền định. Bởi vậy đối
với một người bình thường họ sẽ rất bối rối.
Cả hai chữ « tâm thần » và «
thiền định » cũng mang những hào quang thần bí. Nói tóm lại,
bệnh tâm thần là một khoa học rất mới mẻ, chưa đến trăm năm,
trong khi vô số cách thức thiền đã bắt nguồn từ thuở xa xưa. Tuy
vậy, đôi lúc có lời tuyên bố là thiền định không có tính cách
khoa học. Thật ra, thiền định là một môn khoa học, một phương
pháp được thực tập và hoàn hảo hoá mấy thế kỷ về trước bởi các
khoa học gia về tinh thần và thể chất, bởi các vị Rishis, Munis,
và các vị Phật. Sau rốt, khoa học là gì? Khoa học là sự quan sát
một cách khách quan về sự phân tích các dữ kiện, và sự ứng dụng.
Khoa học tìm kiếm để biết sự thật. Chúng ta sẽ thấy trong bài xã
luận nầy, dựa cả vào tiêu chuẩn tân thời, thiền Vipassana (Minh
Sát) thật là một môn khoa học.
Người ta thường nghĩ đến bệnh
tâm thần là môn khoa học chuyên giải quyết những tâm thần bất
bình thường. Nhưng sẽ chính xác hơn nếu sử dụng từ «hành vi»
thay thế cho hai từ « tâm thần » trong việc định nghĩa, bởi vì
bệnh tâm thần định nghĩa là « Một môn học về hành vi bất thường.
Bây giờ, để định nghĩa sự bình thường thì thật là một nhiệm vụ
khó khăn. Bình thường nói chúng có nghĩa « trung bình ». Hành vi
ám chỉ những hành động thuộc về lời nói hay vịêc làm, như hành
vi nói năng, hành vi xử sự. Trong môn học về bệnh tâm thần và
tâm lý, cách suy nghĩ được nghiên cứu chỉ bằng một kết luận sau
khi những hành động về lời nói, việc làm được thể hiện. Mục đích
của các môn khoa học nầy là để giúp sửa đổi hành vi của một
người trở lại bình thường (thông thường nghĩa là sự trung bình.)
Chúng ta cũng có thể sử dụng một
định nghĩa tân thời cho bệnh tâm thần như: Một phương thức áp
dụng môn khoa học về thần kinh cho việc chữa trị bệnh tâm thần
của một nhóm bệnh nhân tâm thần. Thật ra ngay từ ban đầu, phạm
vi của bậnh tâm thần đã không được định nghĩa đúng đắn. Kết quả
các bác sĩ chuyên môn về tâm thần thường chỉ chữa cho những bệnh
tâm thần thứ yếu. Trong những năm 60 và 70, các bác sĩ về tâm
thần ở phương Tây đều thực hành phân tâm lý học. Những bệnh nhân
của họ thường không có những triệu chứng, vấn đề nghiêm trọng;
rất ít bệnh nhân bị loạn trí. Trong khoảng thời gian nầy, trong
tâm thần học có ấn tượng là bệnh tâm thần có thể chữa trị tất cả
những vấn đề khó khăn của con người. Nhưng thực tế thì tâm thần
học không đóng góp được gì quan trọng, trong sự hài hoà của xã
hội nói chung, ngoại trừ giúp đỡ được cho một số ít bệnh nhân.
Các bác sĩ tâm thần học có lý
trí đã dần dần hiểu được biên giới của bệnh tâm thần không bao
quát song song cùng với hoạt động tinh thần của mọi con người.
Sự hiểu biết nầy là một ý nghĩa to tác, bởi vì nó giúp cho bác
sĩ tâm thần học và một người bình thường định nghĩa phạm vi của
bệnh tâm thần. Sự thiếu hiểu biết về điều nầy của một người
bình thường tạo nên nhiều vấn đề khó khăn khác nhau. Thí dụ, đôi
lúc bác sĩ tâm thần được mời xem bệnh, trong khi bệnh ấy lại
không thụôc về tâm thần, bắt nguồn từ sự tin tưởng, đòi hỏi vô
lý, rằng bác sĩ tâm thần học phải biết hết mọi vấn đề liên quan
đến thần trí. Ngược lại với quan niệm hiểu biết hết của bác sĩ
tâm thần học, mặt khác của đồng tiền là sự thiếu hiểu biết toàn
bộ về môn đặc biệt nầy, kể luôn cả vài thành phần chuyên gia về
mặt sức khoẻ, với kết quả là … ngay cả khi cần thiết và có lợi
ích người ta cũng không chịu tìm đến sự giúp đỡ của bác sĩ tâm
thần.
Trong thời gian vừa qua, bệnh
tâm thần đã gia nhập vào một chuyên ngành của y học, với trọng
tâm chuyên trị những bệnh tâm thần nặng. Điều nầy đã xác định
lại vai trò của bệnh tâm thần như là một môn khoa sinh học, và
bác sĩ tâm thần học hiện nay đã giữ vai trò thích hợp hơn, họ là
những chuyên gia trị liệu về rối loạn sinh học và tâm lý. Điều
nầy không có nghĩa là vai trò của bác sĩ tâm thần chỉ giới hạn
trong việc viết toa thuốc; bác sĩ tâm thần cũng sử dụng những
phương thức trị liệu khác nhau. Nhưng ngày càng nhiều, các bác
sĩ tâm thần bắt đầu tự thu hẹp chuyên ngành của họ : trị liệu
những rối loạn thần kinh nặng. Những điều kiện để giúp đỡ việc
trị liệu cho các bác sĩ tâm thần là trang bị đầy đủ dụng cụ, và
tay nghề cao. Các bác sĩ tâm thần được huấn luyện để giải quyết
các hành vi « bất bình thường ». Trong những trường hợp căn
bệnh gần với hành vi bình thường ( hoặc trung bình), hiệu quả
của việc trị liệu tâm thần khác nhau rất xa giữa việc trị liệu
và phương cách trị liệu .
WHO - World Health Organization
(Hội Đoàn Sức Khoẻ Thế Giới) liên tục cố gắng cải thiện tiêu
chuẩn chẩn đoán cho các bệnh tâm thần. Liệt kê danh sách các
chứng bệnh quốc tế (International Classification of Diseases –
ICD-10) là một bước tiến quan trọng. Người ta đang cố gắng để
phân ranh giới một cách hệ thống trong lĩnh vực bệnh tâm thần.
Việc nầy giúp cho các bác sĩ tâm thần có thể chú tâm đến một số
nhỏ dân chúng đặc biệt, đê giúp các nhà nghiên cứu tìm ra những
phương thuốc để chữa các chứng bệnh rối loạn tâm thần và có thể
bảo vệ dân chúng khỏi bị gán cho cái tên bệnh nhân tâm thần. Tuy
vậy, ranh giới vẫn còn mơ hồ. Kể cả một bác sĩ tâm thần giỏi đôi
lúc cũng cảm thấy khó khăn khi phải quyết định nên chữa trị một
bệnh nhân đặc biệt nào đó, hay là cho rằng người ấy không cần sự
trị liệu.
Mọi người đều chịu đau khổ từ
những điều bất hạnh khác nhau. Khi đối diện với những vấn đề
thương mại, một người có thể dễ nổi giận, trong khi người khác
thì nghiêng về sự buồn rầu. Trong những lúc nầy, một cá nhân có
thể nói là không bị bệnh tâm thần. Họ có thể được lợi ích từ lời
khuyên, sự nâng đỡ của bạn hay thân quyến, hoặc là bác sĩ tâm
thần. Kể cả như vậy, trong cuộc sống, mỗi con người đều luôn bị
dính chặt vào các cuộc thử thách, và đau khổ cứ liên tục xảy ra.
Một người phải làm thế nào khi
đối diện với những khó khăn trong cuộc sống? Mỗi một cá nhân
cảm thấy đau khổ khi gặp phải những việc không muốn vẫn
xảy ra và những việc muốn thì không thành; khi một
người có được vật mà họ không thích, hoặc mất đi vật
gì họ thích. Tìm kiếm giải pháp ở đâu đây?
Tâm thức là một nguyên nhân
chánh. Chúng ta cần phải tìm hiểu, thăm dò cho đến tận
chiều sâu của nó để có thể điều khiển nó – để giải
quyết các khó khăn của chúng ta. Đây chính xác là một
môn khoa học của thiền định. Thiền định là một môn khoa
học nghiên cứu về hịên tượng tâm thức và vật chất. Môn
tâm thần học chỉ tìm hiểu về tâm thức một cách gián
tiếp và chỉ trong phạm vi có thể khảo sát được qua
những hành vi từ lời nói và việc làm. Trong môn khoa
học về thiền định, tâm thức được tìm hiểu một cách
trực tiếp. Môn khoa học nầy đã được thực tập cùng khắp
xứ Ấn Độ từ thời xa xưa.
Sự thật tất cả các hành
động đều bắt nguồn từ tâm thức. Nhưng không phải tất cả
những gì xuất hiện nơi tâm thức đều biểu lộ qua lời
nói hay cử chỉ. Những hành động dường như là tương xứng
có thể bắt nguồn từ những ý muốn thầm kín khác. Thí
dụ, một người đứng chết trân khi thấy một con rắn có
thể có hai lý do cho hành động nầy. Có lẽ anh ta quá sợ
hãi; hoặc anh ta có thể rất bình tĩnh và đứng yên để
không làm con rắn sợ, hoặc để quan sát con rắn. Tương tự
như thế, một người có thể cho kẻ nghèo một đồng bạc,
với tâm lượng từ bi; để họ đi cho khuất mắt, hoặc để
cho những người khác không xem anh ta là một người keo
kiết.
Vì thế, vấn đề trước nhất là rất
khó để giải thích môn tâm thần học, chiếu theo các kết quả về
tâm thức bắt nguồn từ lời nói và hành động. Tâm thức cần được
tìm hiểu trực tiếp. Một vấn đề khác là các kết quả của cái được
gọi là “ thuyết nhị nguyên của Descartes”, sự phân chia tuỳ ý về
tâm và thân. Trong một thời gian rất lâu, các nghề y khoa chuyên
môn về thân thể, đã bỏ qua việc tìm hiểu về tâm thức. Và khi các
bác sĩ tâm thần học bắt đầu tìm hiểu về tâm thức, trong bất cứ
phương cách nào, họ bác bỏ thân người. Ngày nay, tầm quan trọng
của phương pháp giải quyết vấn đề có tính cách thánh thiện được
chấp nhận. Tuy vậy, không có một phương thức thẩm vấn nào được
đầy đủ, không có sự hiểu biết thích đáng cho sự tương tác giữa
tâm thần và vật chất, với kết quả là có rất nhiều lý thuyết,
nhưng ít dữ kiện. Hiện tượng thân-tâm không được tìm hiểu một
cách đúng đắn.
Những vấn đề nầy được giải quyết
xuyên qua sự hiểu biết đúng đắn về thiền định. Chữ « thiền định
» rất đa dạng trong nhiều định nghĩa. Trong tiếng Anh, từ nầy
được sử dụng một cách thoải mái để chỉ đến việc suy nghĩ về một
cái gì đó. Các tự điển định nghĩa là « trầm tư mặc tưởng »:
luyện tập tâm thức trong sự trầm mặc, chuyên chú đến một chủ đề
của sự trầm mặc ; để suy nghĩ, suy tư và nghiền ngẫm. Khi chúng
ta nói đến thiền ở đây, chúng ta không sử dụng từ nầy trong ý
nghĩa chán ngắt đó.
Bậc giác ngộ, đức Phật Gotama,
sử dụng từ bhavana để diễn tả những thực tập về sự phát triển
của tinh thần. Từ nầy y dược dịch đại khái là thiền định. Thiền
nói về những thực tập đặc biệt cho tinh thần, những phương thức
chính xác để chú tâm và thanh tịnh hoá tinh thần. Khi chúng ta
sử dụng từ « thiền định » ở đây, chúng ta sử dụng từ nầy trong ý
nghĩa chuyên môn nầy. Hầu hết trong các ngôn ngữ Ấn Độ, có những
từ rất đặc biệt dành cho nhiều loại thực tập thiền khác nhau,
bởi vì Ấn Độ có một truyền thống phong phú về thiền. Những từ
như dhyana, japa, traa.taka, saadhandaa, vipassanaa, (vidarshanaa),
bhaavanaa, v..v..., nói về những loại thực tập khác nhau. Nói
chung, thiền là một thực tập về sự chú tâm của tinh thần về
những đối tượng khác nhau. Bởi vì sự chú tâm của tinh thần là
điều kiện trước hết cho bất cứ một nhiệm vụ nào, đó là một nhân
tố rất quan trọng trong việc khám phá hiện tượng thân tâm. Sự
chú tâm có thể thực hành với vô số đối tượng: Mắt thấy, tai nghe,
sự tưởng tượng, lời nói, v..v…
Bậc Giác Ngộ đã cho chúng ta một
đối tượng kỳ diệu để chú tâm, hơi thở tự nhiên của chúng ta.
Không giống với những đối tượng khác bên ngoài hoặc không có
liên quan trực tiếp đến tâm thân của chúng ta, hơi thở là một
đối thượng có nhiều tiện lợi. Hơi thở trong ta và luôn luôn hiện
hữu từ lúc sanh ra cho đến lúc chết. Đây là một thực tế hiển
nhiên, rõ ràng. Hơi thở ý thức và vô thức, có chủ tâm và không
chủ tâm. Nhịp điệu của hơi thở liên quan mật thiết đến trạng
thái tinh thần và biết rõ ô uế nào đang xuất hiện nơi ý thức, kể
cả sự loạn động nhỏ nhất, cũng làm nhiễu loạn nhịp hơi thở.
Chúng ta không thể tìm thấy một đối tượng để chú tâm nào khác
hơn là hơi thở, vì hơi thở liên quan mật thiết với hiện tượng
thân-tâm và nhất là quá dễ dàng cho việc quan sát.
Tuy vậy, sự chú tâm không phải
là mục đích của thiền định ; nó chỉ là một dụng cụ. Dụng cụ để
làm gì ?
Ở đây chúng ta gặp cái khó khăn
thứ ba về định nghĩa của thiền nơi khoa học tân tiến. Bốn chân
lý huyền diệu về khổ rất đơn giản, hợp lý và phổ dụng: Đau khổ
hiện hữu; nó có một nguyên nhân; nguyên nhân nầy có thể bị nhổ
tận gốc và có con Đường dành cho việc nhổ gốc đau khổ. Tuy nhiên,
những chân lý phổ dụng nầy không được các bác sĩ tâm thần học
tân tiến hoan nghinh, vì tâm lý học chú trọng nhiều đến « tại
sao » hơn là «làm sao». Thái độ tìm kiếm định nghĩa trong khi
không hiểu chút gì về cơ cấu căn bản của thực tế, làm cho khó
hiểu hơn là nâng cao sự học hỏi về các vấn đề tinh thần của con
người.
Việc phát triển về sự nhận biết
sâu sắc về bản thể tự nhiên của một cá nhân. Nó không có những
giả thiết; chỉ là sự quan sát. Đây là cách thực tiễn để hiểu khó
khăn của chúng ta là đau khổ và giải quyết việc nầy. Khó khăn
chung của mọi người cũng giống như thế, và thuốc giải cũng phổ
dụng. Trong Vipassana, chúng ta học quan sát những cảm xúc của
chính chúng ta một cách khách quan. Các cảm giác là địa điểm gặp
mặt của sự tương tác thân mật giữa thân-tâm. Xuyên qua các cảm
giác xuất hiện nơi thân, chúng được cảm nhận nơi tinh thần. Mỗi
một người trong chúng ta là một khoa học gia của thân và tâm.
Chúng ta có sự hiểu biết trực tiếp. Bậc Giác Ngộ đã trình bày
bốn giai đoạn căn bản của tinh thần (tâm): Ý thức, nhận biết,
cảm thọ và những điều kiện. Về mặt trí thức, không có người nào
phải chấp nhận những giai đoạn nầy; chúng sẽ trở nên rõ ràng một
khi chúng ta bắt đầu kiểm nghiệm được chân lý nội tại.
Khi chúng ta học quan sát được
các cảm thọ nội tại, theo kinh nghiệm, việc nầy thật rõ ràng là
chúng ta tiếp tục phản ứng theo những cảm thọ nầy. Các cảm thọ
là căn bản để các điều kiện, mô hình cũ của ham muốn và ghét bỏ
tăng trưởng. Sự khám phá sâu sắc nầy là trụ cột cho việc giải
thoát, mà Bậc Giác Ngộ đã đưa ra. Chính điều kiện của chúng ta
làm cho chúng ta mãi đau khổ, và chúng sẽ bị nhổ bỏ tận gốc bằng
cách thực tập quan sát đối tượng của cảm thọ. Phạm vi của
khoa tâm thần học giới hạn vào một số nhỏ dân số.
Nhưng thiền Vipassana thì phổ biến bao gồm tất cả mọi mặt hoạt
động về tâm thần của con người. Khoa tâm lý học ngụ ý tìm hiểu
hoàn toàn về hoạt động tinh thần của con người, như chúng ta đã
bàn qua, đây là môn “khoa học về thái độ cư xử”, và như vậy nó
bị giới hạn. Thái độ cư xử trong ý nghĩa nầy được định nghĩa như
bất kỳ một hành động phản ứng nào cũng có thể bị quan sát bằng
cách nầy hay cách khác. Luận điểm là hành động đó, khác với tâm
thức, ý nghĩ hoặc cảm giác, có thể bị quan sát và nghiên cứu. Ý
là ở đây, người quan sát luôn là người ở ngoài cuộc, một người
khác. Các tâm lý gia hiện đại tin tưởng rằng thái độ cư xử là
con đường duy nhất mà các sự kiện tâm lý nội tại có thể được
nghiên cứu kỹ.
Source:
phapluanonline.com
|