Truyện Ngắn:

Truyện Ngắn:

BAY ĐI CÁNH CHIM LAM

Quảng Thọ

 

 

Thuở nhỏ Lâm thường theo Ba Mẹ đến chùa trong các dịp lễ Phật Đản, Vu Lan. Nh́n những Oanh Vũ cùng lứa tuổi sinh hoạt GĐPT, Lâm rất thích, mỗi lần như thế Lâm đều muốn đi theo Ba Mẹ đến sinh hoạt vui chơi. Nó sinh ra trong một gia đ́nh nghèo với Ba Mẹ và cậu đều là những Huynh Trưởng sinh hoạt lâu năm trong GĐPT. Lâm bắt đầu sinh hoạt GĐPT Đức Phương từ lúc 10 tuổi, lúc mới vô sinh hoạt nó c̣n rất bở ngở, và e thẹn trước đám đông. Cả đám Oanh Vũ và các đoàn sinh ngành thiếu thấy Lâm rất nhỏ con so với đứa bé 10 tuổi, chạy tới ṭ ṃ hỏi thăm và biết Nó là con của anh Huynh Trưởng thành viên Ban Hướng Dẫn Trung Ương th́ mừng rở hỏi thăm rối rít. Ngày đầu đi sinh hoạt, vào Đoàn Oanh Vũ Nam, anh Đoàn Trưởng giới thiệu Lâm trước buổi tự trị Đoàn:

-Lâm là con nhà ṇi đó các em, vậy ḿnh chào đón Lâm từ nay là thành viên mới của Đoàn ḿnh nhé.

- Chào Lâm, ḿnh tên Thanh 11 tuổi là đàn trưởng cánh nâu, rất vui được chào đón bạn đến với cánh nâu tụi ḿnh.

- Cám ơn Thanh, Lâm vui lắm, mong từ nay sẽ được các anh và các bạn chỉ dẫn cho Lâm.

 

Từ những câu nói chào hỏi và làm quen trong đàn cánh nâu đó, thời gian đă dần đưa Lâm vào nề nếp sinh hoạt của Đoàn. Các anh chị Huynh Trưởng từ ngành oanh đến ngành thiếu và các đoàn sinh Gia Đ́nh, ai ai cũng đều mến Lâm. Lâm trong hơn 1 năm sinh hoạt đă làm đàn phó cánh nâu rồi được anh Đoàn Trưởng tin cậy để Lâm làm đàn trưởng cánh vàng thay thế cho đàn trưởng cánh vàng kiếm khuyết.

Lâm từ khi làm đầu thứ đàn, nó luôn tỏ ra siêng năng sinh hoạt và chăm lo cho đàn. Không bao giờ Lâm vắng mặt mặc dù bệnh, Mẹ nó không cho nó đi, Nó vẫn nhất quyết xin Mẹ cho đi sinh hoạt cho bằng được. Cái tuổi 12 của Lâm tuổi c̣n ham vui, vậy mà nó vẫn siêng năng làm tṛn nhiệm vụ của đàn trưởng.

Hơn 13 tuổi Lâm được làm lễ cắt dây lên Đoàn, trong buổi lễ dường như Lâm không vui chút nào khi chuẩn bị lên Đoàn. Bởi lẻ Lâm không thích lên ngành thiếu, muốn được ở với Đoàn Oanh Vũ, với cái đàn cánh vàng dễ mến cùng với những bạn đồng trang lứa vui chơi và sinh hoạt với nhau làm cho Nó yêu mến cái đàn của ḿnh, yêu Đoàn Oanh Vũ đă cho Nó những cái vui, những công việc của đầu thứ đàn rồi đến đầu đàn nhất mới vài tháng khi Đoàn Oanh Vũ Nam có được 4 đàn. Làm sao lên Thiếu Nam cho đành, khi bỏ lại sau lưng những bạn đàn của ḿnh đă một thời gian mấy năm gắn bó, cùng vui đùa, đi Trại Hiếu, Trại của Đoàn, sinh nhật của Đoàn…Nghĩ đến những kỹ niệm đó Nó không cầm được nước mắt…

Anh Đoàn Trưởng Oanh Vũ Nam đă an ủi Lâm:

- Lâm à, con trai lớn rồi, sắp lên ngành thiếu rồi sao c̣n chảy nước mắt yếu đuối không được đâu em. Anh biết em muốn ở lại sinh hoạt với Đoàn Oanh Vũ và việc em lên Đoàn thiếu nam anh và các anh đoàn phó cùng các bạn, các em trong Đoàn rất lấy làm tiếc nhưng không thể để em ở lại Đoàn măi đâu, “tre già măng mọc” quy luật đă vậy th́ em cũng như những măng non vươn ḿnh lớn lên. Lên Thiếu Nam, em sẽ làm quen được những bạn và các anh trong Đoàn sẽ thân thiện với em như những bạn đàn, bạn Đoàn Oanh Vũ vậy. Anh chúc em luôn tiến măi trên bước đường ngành thiếu nhé.

- Em sẽ ghi nhớ lời anh dặn và em c̣n gặp lại các bạn và các em trong Đoàn Oanh Vũ phải không anh?.

- Đúng rồi, chúng ta ở trong Gia Đ́nh mà, hăy bay lên cánh chim trên bầu trời xanh ngát em nhé. Từ nay em đă cắt dây treo Oanh Vũ, lên ngành thiếu em sẽ năng động, tháo vát, không c̣n vui chơi, vui học như Oanh Vũ nữa.

 

Lâm tiếp tục bay đi trên con đường Lam với đôi cánh ngành thiếu. Vào những năm tháng sinh hoạt Đoàn Thiếu Nam, Lâm được các anh em trong Đoàn thương mến, những việc khó khăn, phụ giúp Đoàn, Gia Đ́nh Nó đều cùng các bạn các anh đi đầu trong các công tác Phật sự. V́ luôn tháo vát và làm tṛn công việc, Lâm đă được làm đội trưởng đội sen vàng, cái tên nghe quen thuộc với nó từ lúc làm đầu thứ đàn cánh vàng. Vào năm 93 khi Ngành Nam đi Trại Dũng được tổ chức tại Lâm Viên, Thủ Đức

Lâm đi xe đạp chở thêm một bạn phiá sau rồi đèo thêm ba lô, gậy, nồi nêu, xong chảo v́ là đội trưởng nên Nó phải nhận mọi công việc của đội.Vậy mà Nó vẫn chở nổi qua cầu Sài G̣n, đi băng băng trên xa lộ, chắc là nhờ cái tinh thần Dũng mà Nó đă được các anh chị hướng dẫn thuộc nằm ḷng trong nó. Tinh thần Dũng đă theo Nó suốt Trại Dũng của Tỉnh tổ chức. Nào dựng cổng trại, dựng lều cho Đoàn, cho đội, Nó c̣n gánh luôn việc làm cầu bắt ngang qua khúc sông rồi đến nội trợ bếp núc cũng có mặt Nó. Trại Dũng đă cho Nó cái kỹ niệm khó quên của thằng con trai 17 tuổi, với những thành tích mà Nó đă được đạt trong những lần thi đua cùng với đội trong các tṛ chơi lớn, tṛ chơi nhỏ, nấu ăn và dựng cổng trại. Sau đó vài tháng Nó và cả đội có một kế hoạch trại bay cho đội với sự đồng ư và ủng hộ của Đoàn, cùng với sự tham dự của đội bạn và khách mời là anh Đoàn Trưởng và Đoàn phó. Kế hoạch Nó vạch ra rất chu toàn cho chuyến trại bay đến Đầm Sen. Cả đội chia từng toán khởi hành lúc 8:00 giờ sáng mà đến 10 giờ toán của Nó tới vẫn chưa thấy đầy đủ đội, Nó lo lắng và chạy đi kiếm khắp Đầm Sen và xung quanh đường tới Đầm Sen, khi gặp những toán c̣n lại trong khuôn viên Đầm Sen, Nó rất mừng và cũng buồn v́ không cùng đồng hành để tới đúng giờ trong chương tŕnh đội đưa ra. Nó đă họp đội và cùng với cả đội tự chịu phạt chung cho sự không thống nhất trong chuyến khởi hành đă làm cho Nó phải lo lắng và làm trể nải chương tŕnh.

 

Năm 94 Trại Huấn Luyện Lộc Uyển của Tỉnh mở ra, Nó đưọc Gia Đ́nh cho đi Trại huấn luyện đầu đời của Huynh Trưởng. Nó lại một lần nửa không muốn tham dự Trại, bởi nó nghĩ rằng sau khi tham dự Trại về nó sẽ không trở lại làm đội trưởng, không được sinh hoạt cùng trang lứa đoàn sinh trong các Trại.

Anh Liên Đoàn Trưởng cùng Ban Huynh Trưởng ân cần nhắn gửi Nó:

- Lâm, anh và Ban Huynh Trưởng rất mong muốn em cùng anh chị em đi trại kỳ này. Em sẽ học hỏi thêm và thăng tiến trên bước đường tu học. Khi tham dự xong khoá Trại em sẽ vững vàng và là huynh trưởng tương lai v́ đàn em em hăy gắng lên nhé. Đừng phụ ḷng các anh chị và Ba Mẹ em nhé, em là con nhà ṇi mà, gắng lên, hảy bay lên với đôi cánh lam nhé.

Nghe lời nhắn gửi của anh Liên Đoàn Trưởng, Lâm cùng anh chị em trong Gia Đ́nh lên đường tham dự Liên Trại Huấn Luyện Huynh Trưởng Lộc Uyển, A Dục và Huyền Trang. Trên chiếc xe đạp cũ kỷ ngày nào Nó cùng Đoàn và đội đi Trại Dũng, Trại bay…giờ đây Nó lại cùng các anh chị em trong đơn vị tham dự Trại với 3 tháng hàm thụ. Mỗi tuần Nó cùng anh chị em tham dự các lớp học tại các chùa trong thành phố và Thủ Đức. Ba tháng đến với Nó cũng thật cam go trong các lớp học với sự hướng dẫn của quư Thầy Cô và các anh chị Trưởng giảng huấn.

Rồi 3 tháng kết thúc giai đoạn 1 cũng đă đến, Nó và anh chi em trở lại đơn vị sinh hoạt nghĩ ngơi để chuẩn bi cho giai đoạn 2 thực hành tại Trại.

 

Trại Thực Hành của Liên Trại cũng đă đến nơi khuôn viên chùa tại Thủ Đức. Dưới cái năng gắt của buổi lễ khai mạc, Nó nh́n thấy Ba Mẹ nó có mặt trong hàng ghế phía trước. Nó mừng rở và đứng nghiêm trang trong hàng Trại Sinh Lộc Uyển. Cái nắng gắt không làm cho nó mệt mỏi mà trái lại càng tăng thêm tinh thần khi nghe Diễn Văn khai mạc của anh Trại Trưởng và nhất là lời phát biểu của Ba Nó trên khán đài.

Trời đang nắng gắt bỗng mưa xuống rơi ướt đẫm những chiếc áo lam, những tà áo dài của các Trại Sinh nữ của Liên Trại, mưa lớn dần giữa lúc buổi lễ khai mac đang tiếp diễn. Nó và các anh chị em Trại Sinh vẫn đứng nghiêm trang nghe lời pháp thoại của Thầy Minh Tâm. Các anh chị Ban Đời Sống th́ chạy kiếm những chiếc nón lá che cho các Trại Sinh Nữ đang run lên v́ ướt lạnh. Có lẽ đây là lần đầu tiên Nó cảm nhận được cái tinh thần Dũng của người trại sinh huấn luyện đang sắp để trên vai nó một gánh nặng v́ đàn em thân yêu mai này, khi nó tham dự xong khoá trại và trở về đơn vị làm huynh Trưởng tập sự. Tất cả dường như im lặng không một tiếng động, chỉ thấy tiếng mưa rơi nặng hạt đang thử thách sức chịu đựng và ḷng kiên nhẫn của những con người nhỏ bé kia đang nghe Pháp, đang giữ đúng tinh thần huấn luyện của Trại, giữ cho buổi lễ được trang nghiêm. Buổi lễ khai mạc Trại đă kết thúc thành công với hơn 300 trại sinh của Liên Trại.

 

Bảy ngày Trại đă đi qua với những kỹ niệm khó phai nhoà trong trí óc của Lâm. Đêm lửa trại thật ấm ḷng và khác hơn những lửa trại mà Nó đă tham dự. Đêm gần sáng, những ngọn nén Truyển đăng thắp sáng từ những tấm ḷng, những tinh thần hy sinh và chịu đựng cho đàn em mai này. ..Tạm biệt Trại, Lâm cùng anh chị em trong đơn vị trở về thành phố trong đêm tối, với tinh thần “khắc khổ, lục ḥa” của Trại đă mang lại niềm tin cho Lâm, cho những anh chị em Trại Sinh của Liên Trại.

 

“Hăy bay đi những cánh chim lam em nhé” Nó vẫn nằm ḷng câu nói từ các anh chị đi trước, Nó đă là đoàn phó của Đoàn Thiếu Nam trong đơn vị.

 

Năm 95 Lâm theo gia đ́nh định cư ở nước ngoài, vẫn mang theo chiếc áo lam đă gắn bó đời sinh hoạt của Nó tại Sài G̣n. Ngày ra đi định cư, Nó được anh Đoàn Trưởng thiếu nam gửi lại cho Nó chiếc bảng tên Đoàn phó:

-         Em hăy giữ nó làm kỹ niệm và tiếp tục mang nó đi tới chổ nào có Gia Đ́nh Phật Tử, để tiếp tục làm cánh chim lam bay đi phục vụ Tổ Chức GĐPT.

 

Lúc Nó ra sân bay trong cơn mưa tầm tả, cả đơn vị ra tiễn nó thật đông.

 

Khi ra tới Hải Ngoại Nó đă thực hiện được lời nhắn gửi của các anh chị ở quê nhà, tiếp tục sinh hoạt, làm Đoàn Trưởng Đoàn Thiếu Nam, thọ cấp Tập và làm Đoàn Trưởng Oanh Vũ Nam tại các đơn vị ở Hải Ngoại…