Báo Ứng
Hạnh Đoan
Thuở ấy, khi Phật đang thuyết pháp tại tinh
xá Kỳ Viên, có một vị Trưởng giả rất giàu có, ông ta chỉ có
mỗi một đứa con trai vừa mới cưới vợ, vợ chồng tương kính
như tân, yêu thương khắng khít.
Một ngày nọ cô vợ rủ chồng ra vườn hoa sau
nhà chơi. Người chồng nhìn thấy trên cây hoa nở rực rỡ, biết
vợ mình rất ưa nên nảy ý muốn hái tặng cho nàng. Anh trèo
lên cây, đang lúc mãi mê hái hoa thì thình lình cây gẫy, anh
té lộn cổ xuống đất, chết ngay.
Lúc đó cả nhà như phủ màu tang, già trẻ lớn
bé gì đều khóc lóc bi thương, tới nước xỉu lên, xỉu
xuống.... Họ trách trời oán đất không bảo vệ con trai họ.
sau khi an táng chàng trai xong, họ vẫn đau lòng không
nguôi.
Phật thương xót họ ngu si, liền đi tới an ủi
họ. Phật bảo Trưởng giả:
- Các ngươi đừng quá bi lụy như thế, nên
biết rõ là vạn vật đều vô thường, không có gì trường cữu. Có
sinh thì phải có tử, phúc họa luôn đi liền nhau. Hiện giờ có
ba chỗ đang vì chàng trai này khóc lóc cũng hết sức thương
tâm khổ não. Vậy thì chàng trai này là con ai? Ai mới là
thân nhân thực sự của chàng?
Rồi Phật nói:
Mạng sống như hoa, như trái chín
Hoa tất phải tàn, trái sẽ rơi
Sinh ra, tử đợi sẵn rồi
Nào ai sống mãi muôn đời được đâu?
Người không biết đắm sâu trong ái
Dục trói người, trở lại... thọ thai
Mang thân nhưng chẳng lâu dài
Đời như sương gặp nắng phai vội vàng
Thân xác hữu hình nên phải hoại
Giác tính vô hình nên còn hoài
Vọng chấp sinh tử miệt mài
Tùy theo nghiệp báo đổi thay sáu đường
Tộâi phúc đã tạo, không hề mất
Không thể chỉ nhìn trongmột đời
Tự mình làm tự thọ khổ vui
Hình hài mất, giác tâm chẳng mất!
Trưởng giả nghe Phật giải thích sầu não dịu
dần, ông quì trước Phật thưa:
- Con trai của con chẳng biết đời trước nó
làm nên tội gì mà nay phải yểu mệnh như vậy, xin Ngài giải
thích cho chúng con hiểu?!
Phật kể:
“ Thuở xa xưa về trước có một thằng bé cầm
cung tên dạo chơi cùng với ba đứa bạn. Trông thấy con chim
đậu trên cành cây, thằng bé nọ liền giương cung lên bắn, ba
đứa bạn nó thì đứng bên ngoài hò reo:
Thế là thằng bé bắn chết con chim nhỏ, ba
đứa bạn khoái chí ngợi khen, rồi chúng chia tay nhau, ai về
nhà nấy.
Sau đó chúng trải qua vô số kiếp sinh tử,
thường gặp nhau và cùng thọ chung quả báo.
Và kiếp gần đây nhứt, ba đứa bé đứng bên
ngoài cổ vũ việc giết chóc ấy, một đứa sinh về cõi trời, một
đứa sinh vào làm long vương nơi biển, và một đứa là ông đây.
Còn thằng bé bắn chim, kiếp vừa rồi nó mới
sinh vào cõi trời, làm con của vị thiên tử (từng là bạn cổ
vũ nó giết chóc khi xưa), song nó lại yểu mạng, chết sớm.
Thân quyến trên thiên giới còn đang khóc thương con sụt sùi
thì nó đã xuống đây làm con ông. Ông khóc nó chưa ráo nước
mắt thì nó đã đầu thai vào làm con thằng bạn là long vương
dưới biển. Và mới vừa sinh ra một ngày thì nó lại bị con
chim đại bàng cánh vàng bắt ăn thịt. (con chim này chính là
con chim thuở xưa bị nó giết)”.
Kể xong Phật nói tiếp:
Ông đã hiểu ra rồi chứ? Ba đứa bé ngày xưa
đứng bên ngoài vỗ tay cười vui, cổ xúy việc giết chóc, giờ
đều ở ba cõi khác nhau, cùng có chung niềm đau và đồng ở địa
vị người cha khóc thương con. Ngày xưa các ông cười thỏa
thích bao nhiêu thì ngày nay thảm sầu gấp bội, các ông phải
đổ rất nhiều nước mắt khóc lóc, hoàn toàn không biết là mình
đang trả báo cho một niệm ác khởi từ thời quá khứ. Các ông
ngày xưa từng cổ vũ, khích bác, háo hức nhìn cái chết của
con chim nhỏ thì bây giờ cũng được nhìn cái chết của chính
núm ruột mình để hiểu thế nào là nỗi khổ tâm khi thâm tình
mình yêu quí nhất bị đoạn lìa. Muốn dứt khổ thì tốt nhất là
đừng khởi tâm ác, đừng nói ác, đừng làm ác và phải biết trân
trọng mạng sống của muôn loài.
Rồi Phật kết luận:
Tâm tạo ra tam giới
Thiện bất thiện, năm cõi
Hạnh ám thì gặp tối
Chỗ đến ứng theo nhân
Ba cõi tùy theo nghiệp...
ta tạo mà thọ sinh
Gieo nhân gì gặt nấy
Báo ứng tựa bóng hình.
Phật nói xong liền dùng thần lực khiến
Trưởng giả nhớ rõ chuyện đời trước, lúc này ông đã tỉnh ngộ
và nguôi ngoai buồn phiền. Ông chắp tay quì trước Phật kính
cẩn thưa:
- Bạch Thế Tôn! Cả nhà con giờ xin được làm
qui y Ngài, nguyện thọ trì ngũ giới, làm đệ tử tại gia.
Phật truyền giới cho họ, vì họ giảng pháp
thế gian vô thường. Họ nghe xong thảy đều hoan hỉ và chứng
sơ quả.