Thöa baïn,

Bài học về sự tha thứ

( Trích website : Đến từ trái tim )

 

Không biết đây là lần thứ mấy tôi giận chị tôi. Mặc dù trong tập của mỗi đứa có một tờ giấy dùng để thấm mực cho chữ khỏi nhòe khi tập viết, nhưng tôi cứ thích mượn tờ giấy thấm của chị tôi.

Tại sao vậy? Vì tôi thích tờ giấy thấm của mình lúc nào cũng trắng tinh. Tôi là em, vậy chị ấy phải nhường tôi chứ! Bố mẹ vẫn dạy thế kia mà. Thế mà lần này... chị lại dùng giấy thấm của tôi! Trong khi ngồi viết chính tả, do sơ ý chị tôi đụng đổ bình mực. Vệt mực đen sì từ từ bò theo mặt bàn dốc tiến về phía cuốn tập trắng tinh đang mở rộng. Thoáng cái, vết mực đã nuốt chửng tờ giấy thấm của chị tôi. Nếu chị không nhanh tay lấy tờ giấy thấm của tôi chặn dòng mực đang bò xuống mép bàn, chiếc váy của tôi có lẽ đã “lãnh đủ”. Biết vậy nhưng tôi vẫn giận chị tôi lắm. Tôi không thèm nói chuyện với chị suốt cả ngày.

Đến tối, sau khi đã hỏi chị tôi rõ ngọn ngành, bố kêu tôi lại. Ông nhẹ nhàng giảng giải cho tôi chuyện không may xảy ra, chị tôi đành phải làm vậy chứ không cố tình. Nhưng dẫu bố có nói gì đi chăng nữa, tôi vẫn cứ ấm ức và điều này lộ trên nét mặt tôi. “Bố bắt con làm gì cũng được nhưng con không đời nào chịu tha thứ cho chị ấy”- tôi dằn dỗi. Bố tôi thở dài: “Thôi được, rồi con sẽ hiểu!”. Ông đổi giọng nghiêm khắc buộc tôi đi theo ông ra vườn. Bố bảo tôi nhặt lấy một túi đầy những viên sỏi trắng. “Từ giờ phút này trở đi, lúc nào con cũng phải mang túi sỏi này bên người”- ông ra lệnh. “Chuyện nhỏ!”- tôi thầm nghĩ.

Nhưng chuyện quả không nhỏ tí nào. Bạn cứ thử cuốc bộ từ nhà tới trường và ngược lại với một đống sỏi trên vai mà xem. Và còn bao điều bất tiện khác. Giả sử như tôi muốn leo cây, nhưng không lẽ bám cành bằng một tay và tay kia cầm túi sỏi? Tôi nghĩ ra một cách buộc túi sỏi bên hông. Thế nhưng hễ đi nhanh một chút, túi sỏi đập vào hông đau điếng. Khi đi ngủ, hễ trở mình tôi lại ê ẩm cả người vì lăn lên đá sỏi lổn nhổn...

Sau hai ngày vật lộn với túi sỏi, tôi chịu hết thấu và đi kiếm bố tôi xin được giải thoát. Được ông đồng ý, tôi mừng rỡ vì thoát được cái túi sỏi nặng nề. Lòng tôi thanh thản, nhẹ nhõm. Chuyện với tờ giấy thấm kia cũng biến mất khỏi đầu tôi. “Con thấy đấy, ở đời, nếu có thể tha thứ được hãy ráng tha thứ. Nếu không cuộc đời con lúc nào cũng như bị đá đeo nặng trĩu”- bố tôi mỉm cười.

Trung Duy (Theo Người Lao Động)