CHỦ ĐỀ

Trái tim sen của Mẹ
…
Cư
sĩ Liên Hoa
Mắt mẹ trũng sâu
tuổi già xơ xác
bóng xuân mờ dần
năm tháng trông con
mái tóc rụng trắng
vầng trán nhăn nheo
những chiếc răng xưa
trắng nỏn mượt mà
quên lối quay về
nụ cười móm mém
nuôi con, cơm mớm
nhưng trái tim mẹ
ngời ngời rực sáng
nở vạn cánh sen
nhớ tên từng đứa
con trẻ chạnh lòng
nhớ mẹ bao năm…
Rồi cũng phải
trở về như ngày đã định trước, sau
thời gian ngắn về thăm mẹ, khi được
tin mẹ bị bệnh nặng. Những ngày nầy, sao
mau quá, thoáng chốc đã đến ngày về. Tôi muốn
thời gian ngừng lại, để lưu lại
được lâu hơn, nhưng đành chịu, vì còn
phải đi làm…
Cuộc sống là sự xoay
vần, tuôn chảy, đi tới. Thời gian trôi qua, không
nắm bắt được, cố tìm lại những
mắc xích thời gian, chỉ thấy nhạt nhoà.
Có những buổi sáng, khi có ánh nắng hạnh
phúc nhảy múa, những hạt thủy tinh gieo vui, chan hoà
khắp mọi nơi, có cơn gió thì thào, mát rượi.
Trên bàn ăn, chỉ còn có mẹ và tôi. Mẹ dành cho con
khoanh bánh mì để trên diã, trứng chiên, tách cà phê sữa
nóng, thứ mà tôi thường thích ăn sáng. Mẹ nhìn con
ăn, gương mặt vui lên hớn hở. Đứa
con ở xa về mà. Có khi là khoảng lặng im kéo dài, lúc
ngắt quãng, có lúc câu chuyện trở nên bất tận.
Mẹ hạnh phúc khi thấy con mình về thăm.
- Con khoẻ không? Gia đình ra sao? Cuộc
sống có vất vả lắm không?
- Con khoẻ lắm, đừng
lo cho con. Má ráng giữ gìn sức khoẻ. Má khoẻ là con
mừng rồi..
Tôi là người thường ít
nói, nhiều tình cảm và không khi nào để cho cha mẹ
lo lắng tới. Từ thuở nhỏ, mới trên
mười tuổi đầu đã rời xa mái ấm gia
đình, với bao nhiêu hoàn cảnh khó, gian nan, mới
lạ trước mắt... bên cạnh người Dì.
Phải tự lo ăn, nếu không muốn bị đói.
Lo mặc, lo học, vì không ai khuyến khích, nhưng chưa
bao giờ, cha mẹ nghe một tin tức gì không vui từ
tôi. Sống nhiều về nội tâm từ nhỏ, có
nhiều tánh chịu đựng, nhẫn nhục, nên
cuộc sống thường theo cách “ sống dễ để dễ sống, hay, dễ
sống để sống dễ” như câu nói của ai
đó.
Chỉ tội cho mẹ già, dù có
con bên cạnh, con gái, con trai...nhưng lại đơn
chiếc, lẽ bóng trong cuộc đời, khi ba tôi đã
ra đi sớm, vào lúc đó, tôi lại không thể nào có
mặt.
Bóng dáng trăng gầy,
đêm khuya sớm
tấm thân còm cõi, một
đơn côi
đêm khuya, trăng
khuyết rồi trăng rớt
để giữa khoảng
trời, những tiếc thương...
Tôi nhớ đến
cha thật nhiều, nhớ nhiều lắm ...
Cha về nơi phố cổ
mảnh đất tự
ngàn xưa
vỡ ra từng hạt
bụi
bóng dáng đã xa vời..
Khoảng thời gian
sống với cha mẹ thật ít, rồi sau đó, đã
rời xa. Có những lời nói không đủ, nói hết.
Nhiều lúc, tôi muốn đem đôi tay để kéo dài
thời gian ra, muốn đem trái tim để mở
rộng, làm bùng vỡ không gian, để được
nhìn thấy bóng dáng của cha…Tôi không dám nghĩ xa hơn
nữa, vì bước chân trên con đường trần với
chính đôi chân của mình, dò dẫm, từng bước
một, không cha mẹ bên cạnh …do tôi quyết
định, nên tôi không biết mình có phải là người
hạnh phúc hay là bị thiệt thòi, mất mát nhiều
trong cuộc đời, giữa đất trời.
Có buổi trưa,
nhìn mẹ ngủ, tôi cảm thấy xót xa trong lòng. Mẹ
già, gầy yếu, không biết còn bao lâu nữa sẽ ra
đi, bỏ lại trần gian nầy.
Có những buổi tối, xuông
lầu, nhìn mẹ đơn chiếc. Mắt mờ, tay
lần chuổi, niệm Phật. Xâu chuổi mà tôi đã
tự xâu lại cho mẹ, và chỉ mẹ niệm
Phật như thế nào. Dáng ngồi của mẹ
đẹp, vì mẹ là bà Tiên đẹp huyền diệu
của tôi mà..
Lợi dụng khoảng thời
gian nầy, tôi giải thích cho mẹ ý nghĩa của
niệm Phật, về Lòng Tín, Đức Hạnh và
Nguyện lực và về sự vô thường của
đời sống. Nếu có phải ra đi, cũng
như bỏ thân xác cũ, về cảnh giới an lành,
để lấy một thân xác mới, tốt đẹp,
khoẻ mạnh hơn để có thể làm lợi ích cho
mình và người.
Mẹ nói rằng: “Má chỉ biết thương
Phật và niệm Phật thôi...”. Tôi cười vang lên,
sung sướng. Vậy thì còn gì hay hơn nữa.
Chuyến về thăm lần nầy, như vậy, có
đầy đủ ý nghĩa với tấm lòng của
đứa con.
Mẹ gọi tôi ngồi lại
gần bên cạnh, lấy tay xoa đầu. đứa con
đầu đã hai thứ tóc, vầng trán có nhiều vết
nhăn, tánh thường hay dấu tâm tình qua bề ngoài
bằng sự thanh thản, im lặng...nhưng, hôm nay, với
mẹ, tôi vẫn là đứa con khờ dại, bé
bỏng mà..
-
Con! Con ơi!!!!
Nước mắt mẹ
chảy xuống. Mẹ khóc, như những giọt mưa
rơi xuống, nằm đọng lại trên lá sen, im
lặng bao lâu, nay bị cơn gió lay động, làm
đổ oà xuống. Tôi cũng khóc, đầu dụi vào
lòng mẹ, muốn sống lại cái hạnh phúc khi còn bé
bỏng, ngây thơ của ngày xửa ngày xưa, tìm cái
cảm giác thân thương, dịu ngọt, mà tôi hình
như đã quên, không còn biết đến nữa qua bao
năm tháng xa nhà, xa cha mẹ. Tôi vui suớng quá, ngây
ngất, muốn sống trọn vẹn trong cái hạnh
phúc mỏng manh nầy bên mẹ, dưới đôi tay
gầy guộc, run rẩy của mẹ vò đầu...
Nói đến hạnh phúc, thanh
bình, an lạc ... đâu, tôi
không thấy hay chưa được biết đến,
nhưng giây phút hiện tại nầy, tôi thực sự
hạnh phúc, ấm lòng....bên mẹ.
Chiếc xe đã dừng
trước cửa, hành lý được chất lên,
nhiều nguời vây quanh, đến để tiển
biệt.
-
Con đi nha má..
Tiếng nói của tôi ngắn,
khô, như muốn để cho mẹ khỏi lo lắng,
bịn rịn.
Tôi cố ý nói như vậy, như là chuyện bình
thường, phải đến.
Mẹ tôi vẫn đứng
đó, trước cửa, đôi bàn tay gầy run run,
mắt nhoà lệ, chưng hững, mất mác, bất
lực. Đây cũng là điều mà tôi vẫn sợ,
nghĩ đến, khi về thăm mẹ và rồi ra
đi, để lại khoảng trống trong lòng của
mẹ.
Tôi chạy lại ôm mẹ, quì
gối xuống, lạy người.. Mẹ tha thứ cho
con. Con không biết còn có thể gặp lại mẹ không,
khi cuộc sống vẫn dồn dập, lo toan, xa
vắng...
Cuộc đời vẫn là dòng
sống tiếp diễn, vô tận. Con người vẫn
phải nhìn đến con đường đi và mưu
cầu hạnh phúc... Có khi hạnh phúc được quan
niệm, dán nhản qua tài sắc, danh vọng, quyền
uy..Có khi là những thành công, thất bại, buồn vui,
hạnh phúc, có khi là những dấn thân hy sinh vì con
người và cho con người.
Tuổi trẻ đã đứng
vững trên cuộc đời để làm nên thành tựu
cho tâm linh, khai phóng để đem những gì triển
nở trong tâm, làm chất liệu xanh tươi dâng cho
cuộc đời, bởi tâm bi trí dũng.
Tình yêu là những bông hoa dịu
ngọt được trưởng thành trong bao sóng gió,
trưóc bao nghịch cảnh.. đơm hoa, kết trái,
để làm sống lại tinh thần dấn thân vì mình
và vì tha nhân. Tình yêu, tình cảm, tình người... là
những nét đẹp tuyệt vời của con
người để con người nhận thức tánh
người, để thành người, vì thiếu tình yêu
chân thật, đời sống loài người sẽ héo
hon, và đóa hoa hồng dâng tặng cho nhau, trong mùa báo
hiếu sẽ vô nghĩa.
Cho nên, mẹ không còn chỉ là nãi
chuối buồng cau, hay là biển cả bao la, là
hương lúa mật, là dòng suối hiền hoà tuôn
chảy... Nhưng, Mẹ còn là tất cả trong trái tim,
tấm lòng mở rộng trong đôi tay vũ trụ có
hạt giống từ bi, trí tuệ, đem tâm bồ
đề đón nhận, chăm sóc, thương yêu con
người và quả tinh cầu nầy.
Vì khi lòng người nhiều
tham vọng, còn lẩn quẩn trong tham sân si, trong bóng
tối của tâm thức... thì một giây phút sai lầm, có
thể làm đổ vỡ hành tinh nầy, tiêu diệt
đời sống và nhân loại... Nên, trái tim sen của
mẹ bao la, sẽ muôn đời mở rộng, che
chở ... khi những đứa con, những hữu tình,
con người còn đau khổ, lầm lạc, vô minh..
Ngày xưa, có một
người
đi tìm con, trên vạn
nẻo đường
trên non cao,
trên rừng sâu, biển
cả
Bà đi tìm con, miệt mài
như là...tìm những
đời thơ
mẹ là..
con cò tìm nước tìm non
bỏ quên một khoảng
lòng son giữa đời
một mai, ai hỏi cuộc
đời
rằng thưa, người
bỏ cuộc đời vì con..
nên mẹ là..
Mẹ là mẹ Quan Âm
mẹ là mẹ Từ bi
là tiếng sóng Hải
triều
là vầng tuệ nhật
đi tìm con miệt mài
bao giờ, mẹ hết tìm
con
khi con yên ngủ đêm ngày
khi con yêu hạnh phúc bên
đời
trong trái tim từ bi của
mẹ
an lành trong chốn tử sanh…
Viết trong
lúc xúc động
khi nghe tin
Mẹ bệnh nặng..
Mùa Vu Lan Báo Hiếu
Ngày 17.08.2010
