BA CÔNG DỤNG CỦA ĐẠO PHẬT
Minh Chi
http://www.lotuspro.net
Đạo Phật có ba công dụng. Nếu chúng ta thật sự hiểu đạo Phật và hành đạo Phật thì ba công dụng này nhất định sẽ bộc lộ trong cuộc sống chúng ta, trên con người chúng ta, cũng như được cảm nhận sâu sắc trong nội tâm chúng ta. Còn nếu không, thì tức là chúng ta không hiểu biết thực sự, hay gọi là hiểu nhưng không có thực hành. Thật ra hiểu mà không hành có nghĩa là chưa hiểu thật sự, chỉ là hiểu nửa vời.
Ba công dụng đó
là:
Một, nhân cách chúng ta
phải ngày được hoàn thiện.
Hai, cuộc sống chúng ta
phải ngày càng thêm hạnh phúc, vui
tươi và kèm theo, chúng ta sẽ thêm
sức khỏe, đỡ bệnh tật.
Ba, cống hiến của chúng
ta cho xã hội, gia đình và cho sự
nghiệp bản thân này càng nhiều, cụ
thể và phong phú.
Tất nhiên, ba công dụng
kể trên bổ sung cho nhau và có liên quan
với nhau. Nhưng một điều quan trọng là
chúng ta phải luôn luôn tỉnh táo.
Sách Phật hay dùng từ tỉnh giác.
Đúng vậy, người Phật tử không
được mơ màng, mà phải luôn luôn
tỉnh táo, hay tỉnh giác. Hãy biết
lấy con người chúng ta, kể cả thân
và tâm làm đối tượng thực
nghiệm, đồng thời cũng phải biết xem
cuộc sống mà chúng ta đang sống là
môi trường thực nghiệm. Theo kinh nghiệm
nhận thức của bản thân tôi, một cuộc
sống như vậy thật là tuyệt vời
và đầy ý nghĩa. Điều quan trọng
thứ hai, là chúng ta phải hết sức
thành thật với bản thân mình. Như
lời Phật dạy, nếu trong tâm có tham
thì biết tâm có tham,trong tâm có
sân thì biết là có sân... chỉ khi
nào biết rõ trong tâm mình đang có
tham thì mới biết phân tích tại sao
mình tham, và tham như vậy là đúng
hay không đúng, có lợi hay là có
hại đối với mình, và để
đối trị lòng tham đó thì phải
làm gì.v.v..
Đối với tất cả
mọi ý nghĩ và cảm xúc khác,
xuất hiện trong nội tâm, chúng ta cũng
đều phải tỏ ra cảnh giác như vậy
và tiến hành phân tích sâu sát
như vậy. Đó là điều kiện cơ
bản để cho nhân cách chúng ta ngày
càng trở nên hoàn thiện. Đó
là công dụng thứ nhất của đạo
Phật. Chúng ta không thể nào chấp nhận
tình hình một người tự xưng là
Phật tử mà nhân cách ngày càng
tồi tệ, tiếng xấu đồn xa, người
có trí thì xa lánh, quần chúng
thì ghét bỏ. Là Phật tử, anh có
thể bị chê là trình độ Phật
học kém, nhưng không thể bị chê
là người thiếu nhân cách, một con người
xấu. Không thể có một Phật tử
mà lại là con người xảo trá,
nói lời không thật, không được
ai tin cậy.
Công dụng thứ hai của
đạo Phật là cuộc sống của
người Phật tử phải ngày càng
hạnh phúc tươi vui. Đã làm
người, ai cũng muốn có hạnh phúc
và tránh đau khổ. Đạo Phật
đáp ứng lòng mong muốn bình thường
và tha thiết đó của con người,
bằng cách chỉ bày cho con người
nguồn gốc của hạnh phúc chân chính
và vững bền là ở nội tâm, ở
nơi bản thân mình, chứ không phải
là tùy thuộc ở bên ngoài. Nói
công dụng thứ hai gắn liền với công
dụng thứ nhất là vì như vậy.
Chính cuộc sống có đức hạnh đem
lại cho con người niềm vui lớn nhất,
hạnh phúc đích thực và lâu
bền nhất. Trước hết, người Phật
tử vui vì có được cái thân
làm người. Điều này chứng tỏ
trong các đời sống trước, chúnh ta
đã sống một cuộc sống xứng
đáng với cái thân làm người
hôm nay. Hai nữa, người Phật tử vui
vì hiểu rõ cuộc sống hiện tại
và tương lai, kể cả cuộc sống
kiếp sau, điều do bản thân mình quyết
định, đều do ở mỗi ý nghĩ,
lời nói và hành động của
mình trong cuộc sống hiện tại, một cuộc
sống mà chúng ta cảm nhận một cách
rất vui vẻ là tươi sáng, trong sạch,
hướng thượng.
Hỷ là một trong bốn
vô lượng tâm của nhà Phật. Hỷ
là hoan hỷ, vui vẻ. Lòng người Phật
tử bao giờ cũng hoan hỷ, và sẵn sàng
san sẻ niềm hoan hỷ đó cho mọi
người. Niềm vui của người Phật tử
có tác dụng tỏa sáng. Không những
tự bản thân mình vui, mà còn làm
cho mọi người cùng vui. Một người
Phật tử mà lại cau có, buồn chán
sẽ là một mâu thuẫn, một vô
lý, một cái gì đó trái với
quy luật.
Và chính niềm vui nội
tâm đó đem lại cho chúng ta sức
khỏe, là kết quả lôgích của
một tâm hồn trong sáng, của sự hài
hòa giữa tâm và thân, giữa bản
thân mình và ngoại cảnh. Nên luôn
luôn nhớ rằng, đau ốm là do bố
đại không được điều hòa, do
một nội tâm đầy mâu thuẩn, không
hài hòa, do vậy mà cũng không
điều hòa được bốn đại.
Công dụng thứ ba của
đạo Phật là đảm bảo một sự
cống hiến tối đa của người Phật
tử đối với xã hội, gia đình
và sự nghiệp bản thân.
Đạo Phật cho rằng
điều trở ngại lớn nhất, hạn chế,
thậm chí triệt tiêu mọi cống hiến
của chúng ta là lòng vị kỷ, cái
"ta" của chúng ta quá lớn "Danh
của ta", "lợi của ta", át hẳn
mọi ý nghĩ và tình cảm đối
với người khác, đối với xã
hội. Mấu chốt thất bại của mọi
sự nghiệp chính là ở chỗ đó.
Đạo Phật dạy thuyết vô ngã
chính là cho chúng ta chiếc chìa khóa
thần diệu, giúp cho sự nghiệp chúng ta
thành tựu viên mãn, giúp cho cống
hiến của chúng ta đạt tới mức
tối đa. Đây không phải là vấn
đề lý thuyết mà là một vấn
đề rất thực tiễn, mà chúng ta
có thể cảm nhận hàng ngày trong
mọi công việc làm lớn nhỏ của
chúng ta.
Triết gia người Pháp,
Blaise Pascal nói lên câu thời danh: "Cái
ta là đáng ghét". Nhưng cái ta
đáng ghét chính là ở chỗ nó
hạn chế, thậm chí triệt tiêu sự
cống hiến đích thực của chúng ta cho
xã hội, cho mọi người. Nên nhớ
rằng mọi cống hiến đích thực cho
sự nghiệp bản thân đều phải thôn
qua và được chứng minh bởi sự
cống hiến của chúng ta cho xã hội.
Một trở ngại thứ hai cho sự cống hiến là thiếu định tâm.
Một lúc mà làm hai ba việc thì sẽ không có công việc nào thành công tốt đẹp. Đó là bài học của thực tế. Làm bất cứ việc gì cũng phải để tâm chuyên nhất vào việc đó. Thiền học Phật giáo gọi đó là định tâm tích cực (positive samadhi).
Một người có thể kiêm một số chức vụ. Nhưng làm bất cứ việc gì đều phải chuyên nhất, tập trung toàn bộ tư tưởng và suy nghĩ của mình vào việc ấy. Chính đạo Phật dạy Phật dạy chúng ta phương pháp cụ thể để thành tựu một sự định tâm cao độ trong mọi công việc.
Ba công dụng trên của đạo Phật nếu được mọi người Phật tử chúng ta chấp nhận, thấu hiểu và thực hành hằng ngày, hằng giờ thì cuộc sống của mọi người chúng ta sẽ tốt đẹp biết bao, và xã hội và đất nước Việt Nam sẽ có khác gì tịnh độ, bởi vì như vua Trần Nhân Tông nói: "Tịnh độ là trong sạch, chớ còn ngờ hỏi đến Tây phương". (Cư trần lạc đạo phú-Bản dịch của Hoàng Xuân Hãn).