Thöa baïn,

BƯỚC CHÂN VỘI VÀNG

 

Từng hàng cây thẳng lối

chào đón ta nơi nầy

mỗi bước chân hối hả

em thẹn thùng vượt qua

như muôn cây rơi lại

trên mỗi quãng đường dài

 

Từng đường mây buông xuống

thoảng nhẹ tóc bay bay

bước chân đi vội vàng

quấy rầy đôi mắt mở

nầy hỡi em, cứ ngũ

giấc mộng vào êm say

dù trăm lời không nói

ta chỉ xin một lời

đôi mắt thơ khép

mỉm cười trong mộng đẹp

sao trẻ thơ quá nè...

 

30.05.2002