Thöa baïn,

Làm sao có thể cân được trọng lượng hay so sánh được giọt nước mắt khi chảy dài trên đôi mắt em, của mẹ, của những người khổ đau, của bao tấm lòng dày dặn sương gió vì con người. Những giọt nước mắt rơi xuống làm tràn đầy lòng thương cảm đến mọi tâm hồn, đó có phải chăng là những giọt máu chia xẻ để tiếp nối mầm sống từ bi vì hạnh phúc của muôn loài. Hãy cho nhau tấm lòng để sống, cho nhau những ân tình có hơi hướng tình người, cho nhau những giọt nước mắt cùng mặn để sung sướng khóc cùng nhau...

 

BƯỚC CHÂN ĐỜI LÃNG TỬ

 

Tôi thấy giọt nước mắt

chảy dài trên má em

đôi mắt tròn xoe, đỏ

ẩn chứa những ân tình

 

Tôi đã khóc theo em

tháng ngày đời phiêu lãng

trong đáy lòng bối rối

rủ tâm tình lang thang

 

Ôi những giọt nước mắt

của người cha người mẹ

những dòng lệ xót thương

các trẻ thơ dại khờ

 

Cũng dòng nước mắt chảy

những người đang khổ đau

trong trận chiến tương tàn

từng thịt  xương nát tan

 

Những giọt nước mắt chảy

của bé thơ lang thang

trên đôi mắt mù lòa

từng dòng lệ khô khan

 

và giọt nước mắt chảy

của khổ nạn kiếp người

từng bữa no bữa đói

trên vạn nẻo cuộc đời

 

 

Những dòng lệ câm nín

của những kẻ bơ vơ

đi qua từng phố chợ

dừng lại bên lề đời

 

Này em có biết chăng

có những giọt nước mắt

nhẹ như cánh hồng bay

lãng du theo cơn gió

 

và có từng giọt lệ

nặng như những ngọn núi

đong đầy những ấm tình

vì ích lợi mọi người

 

Cũng là giọt nước thôi

đổ xuống cho cuộc đời

rửa sạch những đoạn trường

bồi đấp bến  yêu thương

 

Có những đời con người

đi vào nơi đau khổ

đem những dòng lệ chảy

san sẻ cho con người

 

Có những người đã đến

nơi trận chiến vừa tan

chịu thay cho thương tích

để ban niềm yêu thương

 

Có người không vướng bận

đi khắp mọi nẻo đường

dâng trọn cả cuộc đời

đem niềm vui đến người

 

Nào em có biết chăng

trong tâm họ nước mắt

tràn đầy không bờ bến

đỗ xuống mãi không ngơi

 

Nhưng là giọt nước mắt

vì khổ đau đồng loại

vì xót thương con người

nước mắt họ mãi rơi....

 

Một sáng ngày 09.11.2001