Thöa baïn,

         “Thiên giang hữu thủy, thiên giang nguyệt. Vạn lý vô vân, vạn lý thiên”. Bóng dáng muôn đời có bao giờ thay đổi, vẫn là trời xanh, mây trắng. Vẫn dòng sông lặng lẽ uốn mình, nhưng buồn vui là của người có nội tâm, chứ nào phải thiên nhiên ủ sầu, chiêu cảm. Bám víu để hững hờ, đau khổ, ngày tháng ươm dòng máu rỉ. Tỉnh lại, hãy tỉnh lại, hãy trả lại bầu trời cho thiên nhiên và hãy để con tim còn biết thổn thức trước nỗi đau con người, của tha nhân và tên em mãi là sắc màu xanh hy vọng...

 

BỜ BẾN KHÔNG MANG TÊN

 

Ta mang từng lệ nhỏ

rong ruổi với buồn vui

tình nào đã chơi vơi

rủ nhau vào mộng đẹp

 

Đôi tay nào bám víu

ân tình vơi hững hờ

để tháng ngày qua mau

ươm dòng mơ  rời rã

 

Em hỡi em! thức dậy

mở mắt  nhìn vào đời

chỉ là màu hư ảo

sao lòng em bơ vơ

 

Hãy giữ mãi tên em

là âm thanh màu sắc

trên ngàn mây, nắng rọi

em vẫn là trời xanh (thiên Thanh).

 

09.11.01