Đời
sống dính liền với công việc
vừa để mưu sinh, vừa
để phát triển khả năng kiến
thức, tri thức và sáng tạo
của mình. Tuy nhiên, do vì chấp vào
việc
làm mà
đôi khi chúng ta quên mất con
người thật của mình và để
rồi một lúc nào đó, ta
không còn nhận ra mình là ai và
đời sống sẽ đi về
đâu, trong khi cuộc đời là
một bài thơ tuyệt đẹp.
BÀI THƠ THEO GIÓ BAY XA
Mưa
nặng hột, suốt đêm dài
sáng nay trời hơi se
lạnh, vẫn còn những giọt
nước đang nhảy múa như
luyến tiếc buổi dạ vũ vừa qua
em
lại thoáng trở về
mảnh
mai,
hiền dịu, tóc rủ bờ vai,
gương mặt hớn hở
nhẹ
nhàng làm ấm lại không thời
gian,
em
vừa có mặt, ta mừng rỡ,
lòng chừng mở
hội, như con chim nhỏ đang chờ
đón mẹ về
vui
mừng vì bao ngày qua, vắng bóng em,
ta rất nhớ
và biết rõ lòng em cũng
vậy.
Có
lúc ta chợt hỏi, ta là gì trên
cõi đời nầy
và
ta ở nơi đâu?
Suốt
bao tháng ngày, những công việc,
những toan tính, lo lắng, ưu tư cho
đời sống
ôi
công việc theo ta như bóng với
hình, từ lúc thức giấc
đến suốt
trọn ngày dài, theo vào giấc
ngủ
trong
bửa ăn, trong mỗi
câu chuyện trò
thời
giờ nào cho em và khoảng trống
nào để em đến
ta
hụt hẫng như khoảng trống sâu trong
tâm
vì
em mất hút không còn lưu dấu,
tăm hơi
Nhưng,
mới đây thôi, ta vừa
chợt thấy em, vội vàng chạy lại,
ôm em yêu dấu, nhưng sao lại là
cơn gió ??
lại
vì công việc ư, hở em???
ta
lại một lần nữa mất em, vì
không bao giờ em có mặt khi tâm ta
bận rộn.
20/05/2002