Truyện sưu tầm

Ấm Áp Tình Lam

Quảng Thọ gửi

 

Sàigọn lập đông! Tinh sương ùa về thành phố bằng những cơn gió lạnh. Cái không khí se lạnh đó của Sài G̣n không đủ lạnh như ở nhà nhưng làm nó nhớ nhà, nhớ mẹ, nhớ các anh chị và đàn em của nó kinh khủng. Vậy là cũng đă gần 3 năm nó đi học xa nhà. Hồi đó nó tưởng chừng như ḿnh sẽ không thể nào vượt qua nổi thời gian này. Thế mà, bây giờ nó đă đi sắp hết quăng thời gian đó.
Bố nó qua đời sau một cơn tai biến. Sự ra đi đột ngột của bố đă để lại cho nó và mẹ một cú sock quá lớn. Ngày bố nó vĩnh biệt hai mẹ con cũng chính là khoảng thời gian nó chuẩn bị bước vào hai kỳ thi quan trọng của đời học sinh.Khi nghe tin bố mất nó đă gục ngă, nó và mẹ c̣n không thể đứng vững trên đôi chân của ḿnh. Tất cả công việc hậu sự cho bố đều nhờ vào anh chị em trong GĐPT đảm nhiệm thay nó và mẹ.

Rồi mẹ trở bệnh nhiều hơn, nó cũng không c̣n tâm trí nào để tiếp tục học. Hằng ngày, thay mẹ ra chợ bán rồi tranh thủ về nhà chăm sóc mẹ. Đối với nó cuộc đời học sinh, thời gian mà đúng ra với lứa tuổi như nó sẽ được vô tư với bạn bè đă khép lại. Nhưng với nghị lực của một HT nó cũng vượt qua kỳ thi tốt nghiệp với kết quả cao. Trước mắt c̣n kỳ thi đại học đang chờ nó. Nhưng nh́n mẹ, nó hiểu với nó thi đại học là một điều không thể. Ai sẽ thay nó chăm sóc mẹ khi nó học xa nhà? Rồi bao nhiêu khoản chi tiêu, làm sao nó có thể lo nổi.
         Nói với mẹ ư định không thi đại học của ḿnh. Mẹ không nói ǵ nhưng khoé mắt mẹ đỏ lên. C̣n nhớ ước mơ của bố ngày c̣n sống là được ngồi trên hàng ghế danh dự nh́n nó trong bộ đồ cử nhân bước lên nhận tấm bằng tốt nghiệp trong niềm tự hào của bố mẹ. V́ tương lai của chính ḿnh, v́ ước mơ của bố mẹ, nó đă rất cố gắng học nhưng hoàn cảnh buộc nó phải ngừng lại thôi.
        Biết chuyện, các anh chị đến nhà khuyên nó nên tiếp tục học. Chị Liên Đoàn Trưởng nói với nó:

- Mẹ em ở nhà các anh chị sẽ lo. Khi học em có thể làm các công việc bán thời gian để có thêm kinh phí, nếu học giỏi em c̣n được nhận học bổng của nhà trường. Biết chi tiêu tiết kiệm chị tin em sẽ vượt qua khó khăn này v́ ước mơ của bố và niềm tự hào của mẹ.

Mẹ nó bật khóc và cảm ơn các anh chị, cảm ơn gia đ́nh đă hết ḷng giúp đỡ nó trong lúc khó khăn. Nó ôm mẹ và các anh chị xúc động không nói nên lời.

Nghe lời các anh chị, nó đă quyết tâm thi đại học. Ngày nhận được tờ giấy bào trúng tuyển trên tay, nó c̣n không dám tin vào mắt ḿnh. Vậy là 12 năm đèn sách của nó đă có kết quả, vậy là nó sắp thực hiện được ước mơ của bố, vậy là nó đă không phụ ḷng tin và t́nh thuơng của các anh chị.

Để nó có thể tiếp tục đi học các anh chị đă giúp mẹ nó một công việc đan len, có thể nhận về nhà mà lại nhẹ nhàng. Những lúc rảnh các anh chị thay phiên nhau đến nhà chăm sóc mẹ thay nó. Chỉ có những lúc khó khăn như vậy nó mới có thể cảm nhận được tất cả t́nh thương của anh chị em dành cho gia đ́nh nhỏ của nó. Hơn lúc nào hết nó thầm cảm ơn bố, cảm ơn bố đă đưa nó đến với GĐPT từ khi c̣n chập chững biết đi, đă cho nó cái duyên được sống trong đại gia đ́nh áo Lam.

Ngày nhập học đă gần kề, các anh chị giúp nó một số tiền để chi tiêu trong thời gian đầu. Một bữa tiệc chia tay tràn ngập t́nh yêu thương giữa anh chị em trong gia đ́nh. Nó gửi mẹ cho các anh chị, tạm biệt mẹ và mọi người rồi lên đường. Ngoài lời dặn ḍ học hành và giữ ǵn sức khoẻ, các anh chị không quên dặn nó phải kiếm một gia đ́nh để tiếp tục sinh hoạt.

Ngày chủ nhật đầu tiên đặt chân đến thành phố nhộn nhịp này nó đă t́m đến ngôi chùa gần đó. May mắn là ngôi chùa này cũng có một GĐPT sinh hoạt. Vốn ở nhà đă là một Huynh trưởng tập sự, nó nhanh chóng bắt nhịp với cách sinh hoạt ở đây. Những tuần đầu, dù sinh hoạt ở thành phố nhưng lúc nào nó cũng luôn tự hỏi không biết ở nhà hôm nay sinh hoạt thế nào? Các em đi có đông đủ không? Nó thường tưởng tượng ra khung cảnh, không khí ở nhà. Đó là nơi đă gắn bó với nó từ khi c̣n rất nhỏ, đă chứng kiến nó lớn lên từng ngày nên những h́nh ảnh đó đă trở thành quen thuộc với nó, lúc nào cũng hiện rơ trong kư ức của nó.

Ở nơi xa xôi này có nhiều lúc nó thấy thật cô đơn và lạc lơng. Nhờ các anh chị em ở đây luôn giúp đỡ và thân thiện đă giúp nó cảm thấy như ở nhà. Nó chợt nghĩ nếu không có anh chị em ở đây th́ không biết bây giờ nó sẽ như thế nào.

Càng sinh hoạt nó càng nhận ra gia đ́nh ḿnh c̣n nhiều điều chưa biết, cố gắng học hỏi với một hy vọng khi trở về nhà nó có thể đem một chút kiến thức ḿnh học được chỉ lại cho đàn em của ḿnh và làm cho gia đ́nh vững mạnh hơn.

Mùa đông năm nay cũng là mùa bước vào ngày lễ Thành Đạo, ngày chu niên của gia đ́nh. Đă 2 năm nó không đựoc ở bên anh chị em trong ngày chu niên của gia đ́nh. Nhưng dù bất cứ lúc nào và ở bất cứ nơi đâu nó cũng luôn hướng về gia đ́nh, luôn mong gia đ́nh nó vững mạnh.
 

Nó không bao giờ dám nghĩ ḿnh sẽ có ngày hôm nay, trở thành một cô sinh viên năm 3 của một trường đại học. Tất cả là nhờ bố mẹ, nhờ 2 gia đ́ình áo Lam đă giúp đỡ nó rất nhiều. Ở nhà mùa này dă quỳ nở nhiều lắm, dă quỳ nở báo hiệu mùa đông về nhưng nó vẫn thấy thật ấm áp, ấm áp trong Tì́nh Lam!

 

ờn Lam & Tuổi Trẻ


Biên tập: Cư sĩ Liên Hoa (Nhật Minh)
Sửa văn bản tiếng Việt và trình bày : Diệu Tịnh | Sửa văn bản tiếng Anh: Diệu Ngọc
Phụ trách mạng : Chánh Niệm | Email: Padma9mt@hotmail.com